Khám phá sự kỳ diệu của tình yêu qua đôi tai

33

 

 

“Thế giới của anh không vui.”

Khi yêu, một câu nói chỉ vẻn vẹn sáu từ như thế cũng có thể khiến nắng lung linh trong đêm.

Mọi người vẫn bảo nhau không nên yêu bằng tai. Ừ thì có vẻ đúng thế. Không nên chỉ yêu bằng tai. Và chẳng phải được khen hay nghe được những điều tốt đẹp thì cuộc sống sẽ tuyệt với hơn sao! Trong tình yêu, không thể thiếu sự cảm nhận của đôi tai.

Tôi thích sự kỳ diệu của tình yêu qua đôi tai.

2c7e70e6bd3a76f059189a49570c458de41be75f

Lúc mới yêu, đôi tai mèo của cô lùng sục khắp nơi nghe ngóng về anh. Lúc mới yêu, anh vờ không quan tâm nhưng đôi tai hướng đến phía có tiếng cười của cô, hướng tới những nơi có tên cô. Đôi tai của ngại ngùng, đôi tai của những rung động đầu tiên. Tai mèo mong ngóng những lần anh gọi tên.

Ngay từ lúc bắt đầu, đôi tai đã chứa rất nhiều rung cảm, cảm xúc. Đó là thứ giúp ta tìm về quá khứ của nhau, tìm về những chân trời đã cũ. Và đôi tai là nơi tổn thương đầu tiên khi nghe về những kỉ niệm của người thương với người đã từng bên người thương.

Chúng rất nhạy cảm, một câu nói cũng có thể mang đến đau đớn, dù cho những điều đã cũ. Nhưng cũng chỉ vài câu nói chân thành, mọi buồn bã sẽ tan biến. Đôi tai ta cảm nhận được sự chân thành từ một trái tim chân thành, hoặc những lời nói dối quá thật.

Khi cả hai bên nhau, cùng nhau nghe, ngân nga theo những câu hát đầy yêu thương, những lời hát ru êm lòng nàng, những câu hát đầy phù phiếm về tương lai. Cuộc sống khó khăn này, luôn cần những nốt nhạc làm nhiệm màu.

Thế đấy! Để rồi đâu đó giữa Sài Gòn rộng lớn này, nghe thấy lời hát những ngày cũ, cả hai mỉm cười và nghĩ về nhau, nghĩ về những tiếng cười, những giọt nước mắt cho nhau.

Chúng ta vui vì những điều đã qua, cảm thấy nhẹ lòng về một thời yêu hết tâm, hết dạ mình.

“Những năm tháng ấy…”.

Các nàng hay dỗi cũng chỉ mong được dỗ dành, được nghe những yêu thương và được cảm nhận những quan tâm từ anh. Nàng giận nhưng đôi tai luôn mong ngóng anh. Thế nên, đôi khi chỉ cần anh xuất hiện, được bên cạnh anh. Ôm anh thật chặt để nghe hơi thở anh, chỉ cần hơi thở của anh. Đôi khi, những ngọt ngào sau dỗi hờn là chuộc lỗi. Nó không còn sự chân thành đơn sơ của tình yêu.

Ừ, nó làm tôi sợ, sợ tất cả những điều tôi luôn tin tưởng là không thật, sợ thứ tình yêu chỉ là “thấy có lỗi”. Con gái khi yêu nhạy cảm với tất cả mọi thứ.

Bạn sải những bước dài trên đường Sài Gòn rộng rộng lớn, đâu đâu cũng là những đám đông. Nhưng chắc rằng, không thể lẫn đâu được giọng nói trầm ấm của anh. Quả là không quên được giọng nói mà trong mơ cũng mong nghe thấy. Ta gặp nhau, nói nhau nghe, kể nhau nghe biết bao điều. Đôi tai ta từ đó cũng không muốn rời nhau. Vì đã quen kể cho một người nghe mọi thứ, khóc lóc, than thở, tức tối đủ điều.

Trong đời, ai cũng sẽ gặp được một người mà cả khi một niềm vui nhỏ cũng muốn cười cho nghe.

Và ngày qua ngày, chúng ta gắn bó hơn. Nhưng lại quên mất sự kì diệu của đôi tai. Vẫn là những câu hỏi thường lệ. Đã bao lâu chúng ta chưa khen ngợi những người tuyệt vời bên cạnh. Không phải yêu lâu sẽ chán vì những thói xấu “giờ mới biết”. Chẳng phải bạn chỉ để ý đến những điều xấu xí của họ mà quên mất những điều tốt đẹp đã trở nên thường nhật? Tôi chợt nhận ra mình đã như thế. Và cuộc sống thì chẳng bao giờ muộn. Cứ thế mà thay đổi.

Đôi tai của những người thương bên cạnh, luôn xứng đáng được nghe những điều tốt đẹp. Một câu nói thì có chi với một nụ cười sáng của ngày.

(Sưu tầm)

Khám phá sự kỳ diệu của tình yêu qua đôi tai
Đánh giá bài viết này!

Bình Luận Facebook